Pages

Trương Thị Hồng Nhung - Aupair Đức

Stadt  Seefeld, 27. September. 2015

Tiết trời se lạnh của mùa thu châu Âu thật tuyệt.  Ngồi nhâm nhi tách trà nóng trong thời điểm sáng sớm, một điều trước đây ở Việt Nam rất hiếm khi mình thực hiện được. 

Thời gian trôi qua nhanh quá, mới đó mà giờ mình đã đặt chân tới Đức được 11 ngày. Nhìn lại quãng thời gian tìm Gast, mình thực sự vẫn không nghĩ mình sẽ vượt qua được nó. Khoảng thời gian không đủ dài, nhưng đó là lần đầu tiên mình trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc như vậy. Qúa trình tìm Gast thực sự rất khó khăn đối với mình. Mình được rất nhiều Gast liên lạc, có lẽ vì Profile tốt. :D. 

Nhưng lí do vì tiếng của mình còn rất hạn chế, mình lại không học chuyên tiếng Đức, do vậy cũng không ít Gast từ chối. Mình còn nhớ cuộc nói chuyện với gia đình Gast đầu tiên, mình đã rất hồi hộp, lo lắng. Chị Hà và chị Thịnh đã hướng dẫn mình cách nói chuyện Skype trong lần đầu tiên gặp mặt như thế nào, và dặn mình phải “Note” lại để nhớ. Hôm đó, trời Hà Nội mưa lớn, cuộc nói chuyện của mình và Gast bắt đầu lúc 22h ( giờ VN ). Nhưng cuộc trò chuyện đó không được như mong đợi, gia đình Gast cần một người tiếng tốt hơn ( và mình thì chưa đáp ứng đủ điều kiện từ họ ). Dù đã chuẩn bị trước tâm lý, nhưng mình vẫn buồn khi biết kết quả.  Lúc đó, người sát cánh bên mình là chị Hà. Đã có lúc mình cảm thấy mệt mỏi, thực sự bế tắc, mình muốn buông xuôi. Nhưng nghĩ tới quyết định lựa chọn ngay từ ban đầu, về tâm huyết của chị Hà đối với mình, về câu nói “ Chị em mình cùng nhau cố gắng nhé” từ chị, mình đã có thêm động lực để bước tiếp. 

Chị Hà là một người rất cẩn thận và chu đáo. Quãng thời gian làm việc với chị không đủ dài, nhưng với mình, mình đã học được cách “lớn lên”. Tâm trạng cảm xúc của mình đã có những biến động từ “ Lo lắng, bất an, buồn, vui…” . Cho đến ngày nhận được cuộc gọi từ Đại Sứ quán Đức tại Hà Nội, thông báo sẽ lấy kết quả ( 10h sáng thứ 6 ), một lịch hẹn khác với tất cả các bạn Aupair khác trước đây. Tối đó tâm trạng của mình rất tệ, mình đã nghĩ tới trường hợp xấu nhất ( trượt Visa ) và  không biết mình sẽ phải làm gì để vượt qua. Mình tâm sự với chị Hà và chị Thịnh, hai chị đã động viên và  nói  mình nên bình tĩnh. Cuối cùng, tấm vé Visa mình cũng đã được cầm trong tay và mình đặt chân tới Đức. 

Gia đình nuôi của mình hiện tại rất chu đáo, họ lo lắng cho mình giống như một thành viên trong gia đình vậy. Công việc thường ngày của mình không nhiều, chủ yếu giống ở nhà mình thôi.  Họ luôn khuyên khích mình nên ra ngoài, gặp gỡ bạn bè… Mình sang được hơn một tuần, nhưng rất may mắn, mình đã được đến thăm 2 thành phố, 2 đất nước ( Cộng hòa Séc và Cộng hòa Áo ) cùng với gia đình Gast vào cuối tuần. Thêm vào đó, dù công việc của họ rất bận rộn, nhưng họ luôn dành một chút thời gian để hướng dẫn mình học tiếng Đức. 

Mình có được những điều này là nhờ chị Hà – người ở phía sau luôn hỗ trợ cho mình. Với mình, chị như một người bạn thân, một người chị gái mình luôn khâm phục và muốn chia sẻ mọi điều. Mình vẫn giữ liên lạc với chị khi ở Đức, những chia sẻ của chị, những kinh nghiệm của người đi trước đã giúp mình rất nhiều trong cuộc sống thường ngày. 

Mình muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến chị Thịnh, chị Thảo, chị Xuân những người dù không trực tiếp hướng dẫn mình trong quá trình tìm Gast, nhưng vẫn luôn luôn lắng nghe mình. Những chia sẻ chân thành của các chị đã giúp mình có cái nhìn đúng đắn hơn. Cảm ơn các chị, những người bạn đồng hành cùng em trong suốt thời qua! <3 <3 <3

Mình hy vọng, với những chia sẻ từ chính bản thân mình, các bạn sẽ có những đánh giá, nhìn nhận cho riêng bản thân. Mình nhớ mãi câu nói của một người bạn đã nói với mình: “ Cứ tin vào quyết định của mình, tuổi trẻ mà, vấp ngã vẫn có thể đứng lên, cứ đi là sẽ đến thôi! “. 

Yêu thương thật nhiều tới Global Aupair Vietnam!!! <3 <3 <3

Aupair Nhung ( Nhím xù ). <3

Mình và Gastfamilie trong chuyến du lịch


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Đăng ký nhận thông tin mới của chúng tôi qua email

Nội dung đã được đăng ký bản quyền

Mọi sao chép trái phép sẽ bị google xử phạt